Không ngoảnh lại không có nghĩa là quên đi
Không ai biết chắc những Nasri, Adebayor có tiếc nuối nhiều về những tháng ngày trong màu áo Pháo thủ hay không, nhưng dù tiếc, họ cũng sẽ không còn có thể cho mình thể hiện ra một khi đã làm và đã nói những điều “như thế”. Từ sâu thẳm tâm hồn mình, đó không phải những người “yêu” Arsenal, họ đến với đội bóng có thể bởi tên tuổi, bởi tiềm năng lúc bấy giờ, bởi đó là nơi tốt nhất họ chọn được khi ấy, cái đích của họ là phát triển sự nghiệp, hy vọng của họ là tìm lấy vinh quang, còn mặc áo gì cũng không quan trọng.
![]() |
| Van Persie đáng được tôn trọng với những gì anh đã làm cho Arsenal. Ảnh: Internet. |
Van Persie có thể bị đốt áo, có thể bị chửi rủa thậm tệ không kém bởi anh là “đội trưởng”, bởi anh là người giỏi nhất, và nơi anh đến thì lại là đại kình địch M.U. Anh đã đá từ đầu mùa như thể là một “Quỷ đỏ” từ lâu, chỉ cần một trận đấu để xua đi sự bỡ ngỡ, chẳng có áp lực tâm lý nào đè lên cái chân trái của anh, và từ đó cứ tiến lên, dường như không ngoảnh lại. Cái cương quyết và lạnh lùng ấy lại chẳng hơn nhiều sự nhỏ nhen, bôi bác của những Nasri, Adebayor hay sao? Vậy mà người Arsenal vẫn chạnh lòng, và một số vẫn căm ghét anh ra mặt. Đến khi anh ghi bàn mà không ăn mừng dù đang ở Old Trafford, khi anh ôm lấy Wenger, ai đó vẫn có thể cho anh là giả tạo, là toan tính, vẫn trách sao anh không ăn mừng “thật lòng” và tỏ ra đáng ghét hơn. Phải, có người vẫn đau, có người sẽ nhớ, có người ủng hộ, song họ đều không thể ảnh hưởng lên cách Van Persie hành động, anh vẫn xử sự đường hoàng như một người đàn ông, quyết đoán nhưng không hề gạt phăng tình nghĩa.
Hồn Pháo, áo Quỷ
Cái ơn phát hiện, chăm sóc, tìm ra vị trí thích hợp cho Persie của Arsenal và Arsene Wenger là không phải bàn cãi. Anh đã không đến Man City “trọc phú” - đội bóng trái ngược hoàn toàn với Arsenal, không đến Juventus để từ bỏ môi trường đỉnh cao Ngoại hạng, anh chọn M.U vì truyền thống và danh tiếng, cũng vì đó là một đội bóng căn cơ, với một huấn luyện viên lão làng, nhiều nét tương đồng với Pháo thủ.
![]() |
| Dù thi đấu ở đâu, Van Persie luôn thể hiện sự chuyên nghiệp của một cầu thủ. Ảnh: Internet. |
Van Persie có nương chân trong một vài pha dứt điểm trước Arsenal thì có lẽ Sir Alex cũng không thể trách, Arsenal có thụt lùi, có bế tắc thì nhiều người M.U cũng chẳng lấy làm vui. Không ít các Manucians khâm phục những Henry, Bergkamp, thưởng thức họ dù đôi khi phải “chửi thầm” vì vượt mặt M.U, cũng sẽ không ít fan Arsenal dành cho Sir Alex và một M.U giàu truyền thống sự tôn trọng, không ai bắt họ phải như thế, nhưng vì đó là bóng đá, là một “tôn giáo chung”, bất chấp ngôn ngữ khác nhau, sự “bất đồng văn hóa” giữa mọi người.
Sau sự ra đi của Van Persie là một Arsenal tiếp tục cặm cụi gồng mình trên con đường tìm lại ánh hào quang, là một M.U dựng xây hy vọng mới sau một mùa tay trắng, cuộc sống luôn vận động, con người đến rồi đi, những gì phát triển là những gì hướng về phía trước, thay vì quẩn quanh, moi móc mãi những khó chịu nhất thời. Không phải ai cũng tỉnh táo, thẳng thắn, mẫu mực được như Persie sau tất cả những thù ghét, búa rìu mà anh phải chịu, mỉm cười với ngay cả những người không hề hiểu, thông cảm với mình. Đó là lựa chọn của anh, và cũng có thể là lựa chọn của nhiều fan chân chính khác, không dè bỉu, không chế nhạo, không đả kích, không gì cả, Van Persie của Arsenal hay Van Persie của M.U thì vẫn là một con người bình thường làm nghề cầu thủ mà thôi. Chúc anh thành công trong thời gian khoác lên mình chiếc “áo quỷ”, sự chuyên nghiệp ấy sẽ chỉ càng làm tôn lên những gì tốt đẹp được đọng lại từ “hồn pháo” trong anh.
Mạnh Quang


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét